Trang Thơ Trào Phúng Sài Môn Chủ Nhân

15 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 2440)
Trang Thơ Trào Phúng
 

Ghen

“Ớt nào là ớt chẳng cay 
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng 
Vôi nào là vôi chẳng nồng 
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen” 
(1) 
Muốn lấy điểm, muốn khen bà xã 
Gột làm sao nước lã nên hồ
Tuy rằng ông muốn làm thơ 
Nhưng thơ , từ bé đến giờ biết đâu !
Ông nhớ lại mấy câu Xuân Diệu 
Chép vào đây cho điệu gửi bà 
Lời hay ý thật đậm đà 
Đọc lên cứ thấy bao la là tình:
“Anh nhớ bóng, anh nhớ hình, anh nhớ
ảnh 
Anh nhớ em, anh nhớ lắm em ơi ! 
Nhớ môi đang cười ở phương trời 
Nhớ cặp mắt đang nhìn anh đăm
đắm”... 
*
thơ như thế thật là hay lắm 
Chép đến đây ông nhắm hết “phông” 
thơ đâu có phải thơ ông 
Cho nên ông tạm xuống dòng để mai 
Khi nào nhớ lai rai sẽ chép 
thơ sẵn sàng ở mép ở môi
Nửa chừng ông lại bỗng thôi
Nửa chừng để đó ông ngồi vểnh râu 
Rồi bỏ quên ông đâu có nhớ
Bà một hôm bỗng “rớ” được thơ 
Bà tru, bà tréo bất ngờ 
Rành rành ra đó bây giờ chối đi!
Em nào lại lâm ly như vậy ? 
Anh không khai thì gậy tôi phang
Ông anh cuống quýt vội vàng
Rằng nàng là của anh chàng họ Ngô
(2)
- Ngô với ngọng đều là xỏ lá 
Tình kiểu này không khá được đâu ! 
Thế rồi bà khóc bà sầu 
Giết nhau vì chỉ mấy câu thơ tình!
*
thơ Xuân Diệu (1) Ca Dao (2) Ngô Xuân Diệu

image638

Đau Đẻ 

Vợ kiện ông trời ở bất công 
Làm sao những đứa được làm chồng 
Lại không đau đẻ khi mình đẻ 
Như thế công bình có phải không ?

Ông trời suy nghĩ phán từ nay 
Mày đẻ thì yên cái phận mày 
Chẳng phải cần đau cho nó mệt 
Để cha thằng bé nó đau thay 

Nhưng hôm bà đẻ, anh hàng xóm 
Đau bụng rên la thật quá chừng 
Bà lại làm đơn lên thượng giới 
Từ nay tôi đẻ để tôi bưng 

Tôi đẻ thì tôi cứ việc đau
Cho nên từ đó trở về sau
Đàn bà vừa đẻ, vừa đau đẻ
Thôi! Bất công nhưng nó đỡ rầu 

Sài Môn Chủ Nhân Thế 


image642
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn