Ngược Dòng Thời Gian Cao Thu Cúc

15 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 2702)
Ngược Dòng

Thời Gian

Cao Thu Cúc

Khu mobile home dành cho người già ở đường Oakbridge yên tĩnh, những con đường nhỏ vắng lặng và những vườn hoa được chăm sóc cẩn thận. Những người bạn già của tôi tụ về đó ngày càng đông. Thỉnh thoảng họ họp nhau lại ở một nhà người này người nọ để gặp bạn bè sưởi ấm tuổi già. Một người bạn từ Houston qua chơi, chúng tôi họp nhau tại nhà Hội Trưởng Thắng Lợi và buổi tiệc chiêu đãi kéo dài tới gần giữa khuya.
image201
 Anh Lộc và Bích Liên, đôi chim sơn ca này thì tôi gặp nhiều lần rồi, hai con người có tấm lòng nồng nhiệt với bạn bè. Anh Tôn đi vào một mình thiếu người đẹp bên cạnh nên chưa nóng máy, đến khi anh Tân nhắc lại chuyện xưa lúc anh học đại học ở Sài Gòn thì không khí bắt đầu sôi động. Câu chuyện anh mơ mộng đến một người đẹp nào đó bỗng nhiên như một chiếc máy ngược thời gian của H.G.Wells đưa chúng tôi quay về quá khứ với tuổi trẻ, với Đà Lạt. Chúng tôi tuy không sinh ra ở đà Lạt, nhưng sống từ nhỏ tại Đà Lạt nên xem Đà Lạt như quê hương của mình. Anh Dũng nói:
- Tôi là phi công lái trực thăng. Năm 1975 tôi lái phi cơ qua đảo rồi qua Mỹ ngay. Tôi học lại lấy bằng lái máy bay dân sự và tôi đã lái máy bay 12 năm. Bay mãi cũng chán, tôi bỏ bay qua Paris sống một thời gian. Thấy nhớ đời sống bên Mỹ nên tôi quay lại Mỹ . 
Nói đến đây thì anh Linh đi vào, anh nhìn tôi vừa cười vừa nói:
- Nhìn chị sao thấy vừa quen quen vừa lạ lạ.
Anh Dũng nói:
- Đây là chị Cao Thu Cúc, chị của Cao Duy Tuấn. Hướng đạo Trưng Trắc Đà Lạt học cùng với bọn mình ở Quang Trung, năm đệ thất đệ lục. 
- Ha ha, tôi nói đúng mà, tôi thấy chị vừa quen vừa lạ là đúng mà. Bắt tay thêm lần nữa, bắt tay trái. (Bắt tay trái là cách bắt tay của Hướng Đạo). Tôi nhớ nhà chị ở đường Đào Duy Từ, gần nhà Hồng Lang Hồng Quế. Rồi anh dẫn tôi đi gặp người đẹp của anh, chị Nương cũng vui vẻ thích đùa như anh.Anh niên trưởng của chúng tôi đi vào, đó là anh Trần Trung Lương, hôm nay anh không mặc veston nên trông bớt đạo mạo. Anh rất vui vẻ nhưng không quên nhiệm vụ niên trưởng, anh nhắc:- Chị Cúc nhớ ủng hộ ban báo chí nhé, chị là cố vấn Ban Báo Chí mà (anh quên rồi, tôi đâu có cố vấn BBC).
Lát sau anh lại nhắc: 
- Bài báo có nhiều thể loại không phải chỉ gởi một bài là đủ.
Hiểu ý anh tôi nói:
- Tôi có gởi vài bài thơ và một bài hồi ký, có một bài viết ngẫu hứng, không biết gọi là gì. Mấy bài này đã được chị hội Trưởng chấp nhận rồi.
Anh có vẻ bằng lòng vì lúc đó người đẹp của anh cũng vừa đi vào ngồi bên cạnh anh.Anh Dũng hỏi tôi:
- Chị có về Việt Nam không? Tôi năm nào cũng về ở bên đó sáu tháng, tôi ở bên này sáu tháng.
- Vậy là anh có hai Thiên Đường hay một bên là Thiên Đường còn bên kia là Địa Ngục? 
- Lúc trước nhà tôi ở Tùng Nghĩa, tôi về xây một cái nhà ở đó và vợ chồng tôi về ở đó mỗi năm sáu tháng. Mỗi lần chạy xe lên Đà Lạt, qua đèo Prenn, tôi lại có cảm xúc như hồi còn trẻ, cảm thấy xao động vì cảnh đẹp và khí hậu Đà Lạt. 
Anh Tôn nói: 
- Đà Lạt bây giờ hoàn toàn khác xưa rồi.Chúng ta mất tất cả rồi nên tôi bỏ Đà lạt tôi đi. 
- Anh Tôn nói đúng, Đà Lạt bây giờ không còn thơ mộng yên tĩnh như xưa, con người, cảnh vật đổi khác, đến tác phong của các cô gái cũng không còn thanh lịch nữa, nhưng tôi vẫn yêu vẫn thích Đà Lạt, tôi nhớ Đà Lạt nên tôi về. Cuộc sống thôn xóm ở Tùng Nghĩa ấm cúng thân mật nên tôi thích. Thật buồn cười, tôi về ở đó nhiều khi đi ăn cưới suốt tháng. 
- Vậy anh tha hồ đi hát suốt tháng chứ gì? 
Anh Dũng cười rất tự tin.Mọi người nói anh Dũng có giọng hát rất hay, anh làm bạn với Sĩ Phú nên hát cũng giống Sĩ Phú. Đang nói chuyện bỗng anh móc túi đưa cho tôi xem rất nhiều hình anh chụp với y phục nhà binh, anh còn trẻ, đẹp trai, oai phong với hàm trung uý đại uý. Tôi ngạc nhiên nói:
- Anh đi đâu cũng đem quá khứ theo bên mình hèn chi anh thích về Việt Nam.
Việt Nam không chỉ là quá khứ mà còn là một thực tại sinh động, có sức cuốn hút. Cảnh đẹp Việt Nam, đất nước Việt Nam, anh còn muốn ghi lại bằng những tác phẩm nghệ thuật của anh. Anh lại mở iphone cho tôi xem nhiều bức hoạ rất đẹp do chính tay anh vẽ, cảnh hồ Xuân Hương, cảnh đèo Prenn, cảnh nhà anh ở Tùng Nghĩa, cảnh sông Tùng Nghĩa. Nét vẽ của anh tôi thấy phảng phất phong cách Monet, màu sắc hài hoà, ánh sáng nhẹ nhàng. Riêng bức tranh Sông Tùng Nghĩa thì lại khác, mang phong cách mạnh mẽ của Van Gogh. Anh nói:
- Đây là mục đích của tôi khi ở Paris. Suốt ngày tôi lang thang trong các phòng tranh, các viện bảo tàng, tôi nghiên cứu và tìm hiểu. Tôi thích vẽ.về già mình phải có một thú vui chị ơi, nếu không cuộc sống sẽ buồn chán vô cùng.
- Thích vẽ tranh, anh vẽ đẹp như vậy cũng là người có khiếu trời cho. Vẽ là một công việc vừa có tính nghệ thuật vừa có óc sáng tạo. Tôi thích vẽ lắm nhưng phải nói, tôi mù vẽ anh ơi. Vẽ một con giun tôi cũng vẽ thua đứa con nít. Anh có vẽ nhiều không? Anh có vẽ thường không?
- Khi nào hứng tôi vẽ liên miên, không hứng thì tôi không vẽ.
Anh Dũng thích vẽ, anh Tôn đánh đổi giấc mơ vàng ở Việt Nam lấy giấc mơ dollars ở mỹ, không biết anh có hài lòng không? Anh Tân thích đi du lịch.Anh vừa mới đi một chuyến kỷ lục nhớ đời. Anh lái xe đưa cả gia đình đi Alaska. Anh chụp nhiều hình rất đẹp, tường thuật chuyến đi của anh rất đầy đủ, đưa ra những lời khuyên những kinh nghiệm quý giá cho những ai thích đi du lịch. Nhiệm vụ nhà bếp đã xong nhưng vị khách quý của chúng tôi chưa đến. Cựu hội trưởng Bích Liên, tân hội trưởng Thắng Lợi, thủ quỹ Mai Hương, Bích Liên nhỏ, trưởng ban văn nghệ Mộng Hoa ...cùng góp tay làm cho căn bếp rộn rã đầy sức sống. Bảy giờ rồi bảy giờ rưởi, anh Linh và anh Lộc lấy xe đi đón khách. 
Trong số những người Hướng Đạo ở Đà Lạt qua Mỹ còn hoạt động tích cực, còn đam mê, còn theo đuổi đó chính là vị khách quý chúng tôi đang chờ đợi, anh Hoàng Kim Châu.
Anh Châu và gia đình gồm có vợ, con gái, con rể và hai thiên thần nhỏ, được tiếp đón nồng nhiệt. Mọi người ôm nhau bắt tay nhau, reo hò ầm ĩ. Không khí sôi động hẵn lên. Máy chụp hình cũng hoạt động nhiều hơn. Anh Châu gầy nhưng trông rắn rõi phong trần.chúng tôi đã lâu vẫn trao đổi email với nhau. Mỗi lần trả lời thư cho tôi anh đều nói anh rất bận, anh vừa đi trại về, hoặc anh sắp đi trại, hoặc sắp đi huấn luyện hai tuần trong khu rừng vàng ở Virginia. Virginia và Maryland là những tiểu bang đẹp nhất nước Mỹ. Mùa thu rừng lá vàng xao động mê hoặc tâm hồn nghệ sĩ. Anh Châu nói, mệt nhưng vui vui và vui.Nhiều kinh nghiệm về huấn luyện Hướng Đạo, kinh nghiệm về rừng, anh yêu rừng, yêu tuổi trẻ, anh muốn viết sách nhưng bận rộn chưa viết được.Anh đang lo biết bao công việc.Ngoài việc đi huấn luyện, anh còn thành lập một tráng đoàn Nguyễn Trãi. Đây là một sáng kiến tuyệt vời của anh. Anh nói Tráng đoàn của anh có mặt khắp nước Mỹ, liên lạc với nhau qua computer, mỗi tráng sinh phải là một trưởng đơn vị, mỗi năm gặp nhau một hoăc hai lần. Tôi rất ngạc nhiên về tráng đoàn đặc biệt này của anh.
Anh Châu nói: 
Hướng đạo Việt Nam trước 1975 tuy hoạt động hăng say và rầm rộ nhưng thật sự không học hỏi được gì nhiều, một hướng đạo sinh hạng nhất cũng chỉ lấy hơn chục bằng chuyên môn, trong khi một Hướng Đạo Mỹ có cả trăm bằng chuyên môn, một hướng đạo sinh có thể lấy 30,40 bằng là chuyện thường, cháu trai anh lấy 40 bằng. Anh Châu qua Mỹ anh phải học lại và lấy bằng mới trở thành người huấn luyện trên đất Mỹ...Yêu núi rừng, làm việc hăng say, anh tự nguyện làm người giữ ngọn lửa thiêng của Nguyễn Trãi qua tráng đoàn của anh mang dân tộc và niềm tự hào của Mê Linh, Đống Đa, Hà Hồi, Ngọc Hồi... 
Tiệc đã tàn, mọi người được thưởng thức nồi bún bò tuyệt vời của chị hội trưởng, những đĩa gỏi cuốn hấp dẫn của cựu hôi trưởng cũng không còn, nhưng những lời khen ngợi và những lời cám ơn thì còn mãi. 
image203
Phe các anh còn ngồi lai rai vài ly bia, các chị rút qua phòng khách và chương trình ca nhạc bắt đầu. Đây là lần đầu tiên tôi nghe nhiều người hát karaoke đến thế. Và cũng không ngờ BTX - THĐ có nhiều tài năng ca nhạc đến thế.
image211
image213
Toàn những giọng ca vàng trình diễn những ca khúc tiền chiến vượt thời gian. Một giọng ca đã làm cho mọi người rung động sâu xa đó là cháu Hoàng Hương Trang, con gái của anh Châu. Giọng ca của cháu Trang đã cuốn hút mọi người nhất là khi cháu hát bài Đôi Mắt Người Sơn Tây.
image215 
Cám ơn Bích Liên, Thắng Lợi và các bạn đã cho tôi một đêm nhiều kỷ niệm.
Đêm đã khuya nhưng mọi người vẫn còn lưu luyến, Một đêm hội ngộ đặc biệt, nhiều tình bạn khó quên. Tôi bâng khuâng ra về, chiếc máy thời gian vẫn còn khuấy động trong tôi nhiều cảm xúc về một quá khứ êm đềm 

Cao Thu Cúc 
-SJ 3/8/2013 nbhg
(Tất cả các hinh ảnh trong bài là chụp hôm đón anh Hoàng Kim Châu ở nhà hội trưởng Bùi Thắng Lợi) 
image217 
Đợi Bạn Tranh Bùi Ngọc Tô 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn