Người Dalat : Chủ nhân Lê Nguyễn gia trang * Việt Trang

11 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 136902)

Người Dalat : Chủ nhân Lê Nguyễn gia trang

 Việt Trang

Khi anh Phong Vũ Lê Xuân Lợi từ Bình Định bước chân lên Dalat, anh chưa giàu phải nhờ nhiều vào mẹ của mình. Anh lập nghiệp bằng cách xây lò làm gạch, mở một xưởng cưa dưới đèo Prenn và muốn được yên ổn anh phải mua gạo , thuốc men cho những người mặc bộ đồ bà ba đen sống trong những hang đá trong núi Voi gần đó . Anh làm dalat_cho_hoabinh-large-contentkinh tế tài giỏi như làm thơ nên trong thời gian ngắn, anh trở nên giàu có. Nhưng con người dẫu tài giỏi cũng không qua số mệnh, anh dốc hết số tiền của mình mượn thêm của mẹ một ngàn cây vàng để xây một tòa biệt thự mục đích làm khách sạn, tòa nhà tuyệt đẹp nằm ngay đầu đèo Prenn, lấy tên Lê Nguyễn gia trang. Tòa nhà vừa xây xong chưa kịp khánh thành thì cuộc chiến năm 1975 xảy đến , bao nhiêu đồ đạc trang trí nội thất, vật dụng trang bị cho khách sạn anh cho xe chở về cất giữ trong một kho hàng ở Cam Ranh bị đạn của quân đội Việt Nam Cộng Hòa pháo kích cháy trụi tiêu tan. Khi Cộng Sản tiếp thu Dalat, anh không bị tịch thu nhà vì không chạy di tản, một phần anh không dính vào chế độ cũ và có công tiếp tế cho Cách Mạng. Sau một thời gian, ông Ba Dư, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Dalat mời anh lên và yêu cầu :

- Ông là nhà đại tư bản, ông bóc lột công nhân nên mới có một tài sản lớn như thế, nhưng vì anh có công tiếp tế cho Cách Mạng nên Đảng và nhà nước cân nhắc giữa công và tội bởi vậy khoan hồng không truy xét. Nhưng bây giờ nhà nước cần căn nhà của anh để làm việc 

Anh Phong Vũ đáp :

-Nếu Đảng và nhà nước cần thì Đảng và Nhà nước cứ trưng dụng. Chúng tôi không có ý kiến gì.

Ông Ba Dư thẳng thừng :

- Đảng và nhà nước không lấy không ngôi nhà của ông, Đảng không tơ hào một cây kim sợi chỉ nào của nhân dân, Đảng và nhà nước sẽ mua lại ngôi nhà của ông với giá 5 cây vàng.

Vậy là từ một đại gia có căn nhà trên một ngàn cây vàng , anh gần như trắng tay, anh về cuối đèo Prenn nơi mảnh đất cũ dựng một ngôi nhà gỗ thấp lè tè, mỗi khi vào phải cúi người để khỏi bị đụng đầu. Nhưng căn nhà cũng trở thành nơi lý tưởng cho nhóm Trà Sơn ngâm vịnh và bàn chuyện mưu sinh mặc dù việc kiếm cơm cũng chỉ có một cách là vác cuốc vào rừng, tôi bàn với anh :

-Tôi có hai mảnh đất trong Quảng Thừa, hai anh em mình vào đó trồng trọt

Hai chúng tôi đạp xe đạp vào tận Saint Jean, gần Tân Bình , tìm lại mảnh đất trồng légume ngày nào, nhưng cả hai lặng người khi thấy nó đã trở thành một khu rừng với chằng chịt cây cối và nhìn lại mình với dáng dấp thư sinh suốt gần cuộc đời chỉ biết cầm bút, hai chúng tôi chẳng nói nổi lời nào, vác cuốc đạp xe quay về.

Rồi ngày qua ngày, dù có phải kiếm tiền nuôi con, anh vẫn hứng thú làm thơ

 

Thơ Phong Vũ phảng phất một triết lý nhân bản, vị tha mà không ưu thời mẫn thế, vương víu một nét bâng khuâng cố hữu mà không bi lụy, bao giờ cũng nhẹ nhàng như gió thoảng, than thản tợ mây bay.

 Tất cả đều chảy xuôi dòng Chân Thiện Mỹ

 Trong cuộc sống đời thường, anh thỉnh thoảng tiêu dao đây đó. Mỗi chuyến đi có một bài thơ để lại, đúng hơn, mỗi bài thơ là dấu ấn một chuyến nhàn du.

 

Thời gian sau gia đình anh cũng được cháu Cam Ly bảo lãnh qua Canada. Tuy cách nhau nửa vòng trái đất nhưng tình cảm giữa chúng tôi luôn vẫn đậm đà. Mỗi lần anh báo ngày về , tôi trông ngóng từng ngày , rồi về Saigon ra sân bay đón anh. Phong Vũ tuổi con ngựa, thua tôi ba tuổi nhưng sức khỏe không còn như xưa. Năm nay anh bị mổ, phải về Việt Nam tĩnh dưỡng thời gian. Thật thương anh vô cùng

 

 

 THUỞ ANH VỀ, THUỞ ANH ĐI

 

Thuở anh về, gió tàn đông bớt lạnh

Xứ ngàn hoa nắng ấm dệt trời xuân

Xứ ngàn sương núi rừng xanh sắc thắm

Và cỏ cây cũng lặng trút bâng khuâng

 

Anh đã về trong niềm thương nỗi nhớ

Biển sông nào ngăn được bước hồi hương

Anh đã về dạo cung đàn luân vũ

Với quê nhà, với bạn hữu thân thương

 

Con bướm vàng chào anh quanh khóm cúc

Lá trạng nguyên cười đón nở môi hồng

Duyệt Ứng hiên xưa đong đầy hạnh phúc

Dốc Nhà Làng sỏi đá hết rêu phong

 

 

Vẫn người bạn chìa cho ta điếu thuốc

Ngồi bên nhau vụn vặt chuyện đời thường

Phố côi cút mà ngựa xe xuôi ngược

Trôi về đâu như mây khói lang thang

 

Sáu mươi ngày, sáu mươi đêm, giấc mộng

Đã qua đi chao động một tinh cầu

Như những người tình sống trong huyễn tượng

Vần thơ nào mình xóa vết buồn đau

 

Mai anh đi làm gió mưa viễn xứ

Gặp Mộng Lệ An sưởi ấm tâm hồn

Dòng Saint – Laurent nhớ thả chùm tuyết trắng

Tôi mãi chờ trắng lạnh cả Trà Sơn

 

 Dalat 28. 2 . 93

 

 

TÌNH LỄ NGUYỄN

 

 Cùng tha phương, xa Huế từ lâubtx_kimtuyen_1969-content

 Phiêu lãng sông hồ mới gặp nhau

 Em giữa đô thành quên cát bụi

 Tôi trên phố núi lạnh hao hao

 

 Cách biệt sông xưa và núi cũ

 Lòng em chút nhớ, chút thương vương

 Đêm cùng hoá bướm trong mê ngủ

 Một thoáng tìm về thăm cố hương

 

 Mười ba năm như ngọn gió vèo

 Nghe trên vầng trán nếp nhăn theo

 Tóc thêm sơi bạc, vai gầy guộc

 Vẫn dáng thư sinh tấm lụa điều

 

 Thơ em chưa biết? Buồn hay vui

 Có trải lòng son cảm niệm đời

 Mang kiếp thân tằm thôi chịu vậy

 Dẫu phong lưu mãi cũng trần ải

 

 Lá rụng thềm hiên chiều vắng lặng

 Núi rừng Dalat tím vào đêm

 Vọng qua sương gió tình Lê Nguyễn

 Gởi tiếng thơ về với trái tim.

 Dalat 30.11.1991

 

 

 Việt Trang

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn