Di tản chiến thuật * Trần Ngọc Toàn

08 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 44479)

 Di tản chiến thuật

   Trần Ngọc Toàn


Từ trung tuần tháng 3 năm 1975, đơn vị của Tùng chưa hề bao giờ nhận lệnh đánh giặc mà chỉ đuợc lệnh rút lui từ Quảng Trị về Huế. Rồi từ Huế về Đà Nẳng cho đến giửa trưa ngày 29 tháng 3, Tùng và đám “đệ tử phải dùng phao bơi cửa biển Non Nước, trong cảnh hỗn lọan và đạn pháo 130 ly của VC từ trên đĩnh Đèo Hải Vân. Tùng cùng thuộc cấp đuợc kéo lên hải vận hạm HQ 401, rồi tàu hướng về nam.

Trên boong tàu, quân lính đủ sắc phục với vợ con chen chúc đứng ngồi nhấp nhỏm không yên. Không còn chổ nào trống.Ai trông cũng còn đấy vẻ lo lắng đăm chiêu. Họ vừ trải qua cơn kinh hoàng của cuộc di tản hỗn lọan, chết chóc trên bải biển Non Nước, tại Đà Nẳng. Trong lúc ấy, chiếc xà lan Quân vận chở đầy người, gồm đa số lính mặc đồ trận đứng chen chân, lố nhố trên một mặt bằng, không mái che và không rào cản, giửa biển cả mênh mông.Vị hạm trưởng HQ401 cho người mời vị Tiểu đòan trưởng Thủy quân lục chiến lên đài chỉ huy. Ông đưa tay chỉ về hướng chiếc xà lan mở lời ngay : “ –Chúng tôi phải cho xà lan cặp tàu để kéo về nam. Số người quá giang cũng phải cho sang tàu. Tôi thấy nhiều lính mặc quân phục rằn của TQLC.” Ông ngừng nói và nhìn vào mặt Thiếu tá Tùng như xem phản ứng rồi tiếp :” Xin Thiếu tá lấy người của ông phụ với An ninh Hải quân làm sao cho yên ổn khi quân lính chuyến tàu.” Thiếu tá Tùng đăm chiêu nhìn về phía xà lan rồi quay sang nói với vị Hạm trưởng :” Anh cho tôi muợn chiếc ống dòm. Tôi cần cái loa phóng thanh xách tay nửa.” Từ trên đài Chỉ huy chiến hạm, Thiếu tá Tùng chỏ miệng loa gọi xuống đám đông :” Trung sĩ nhất Quân ! Trung sĩ nhất Quận !” Từ trong căn buồng của thuỷ thủ đoàn ở cuối tàu, Trung sĩ nhất Quận mở cửa bước ra, đưa tay vẩy vẩy ra hiệu nhận biết. –“ Trung sĩ nhất Quận tập họp anh em Tiểu đoàn 4 lại, phối hợp với An ninh tàu chuẩn bị đón người từ xà lan qua tàu.” Chờ cho T/SI Quận đưa một cánh tay lên nhận hiểu, Tùng tiếp lời :” Tôi cần nói rỏ là quân nhân sang tàu phải giao nạp vũ khí tạm giữ vào kho, ngọai trừ Trung tá Bình Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6 TQLC của mình.” Quân lại giơ cao một cánh tay đáp nhận. Đám lính của đơn vị Tùng lục tục kéo về phía T/S I Quận, với vũ khí trên tay. Vừa lúc ấy, chiếc xà lan cặp vào hông tàu.An ninh Hải quân khó nhọc len lỏi kéo dây neo giử.Tùng đi vội xuống boong với chiếc loa cầm tay. Chiếc cầu gổ lắt lẻo được bắt qua xà lan với sợi dây mỏng manh làm tay vịn. Tùng đưa loa hướng về phía xà lan khi nhận ra Trung tá Bình đứng giửa đám lính của TĐ6TQLC, nói :” Đây là Thiếu tá Tùng Tiểu đoàn trưởng TĐ4TQLC xin Trung tá Bình điều động anh em TQLC qua tàu trước. Ngọai trừ trường hợp đặc biệt , yêu cầu các quân nhân giao nạp vũ khí ngay khi chuyển tàu do vấn đề an ninh và an toàn trên tàu.” Đám lính TQLC bên xà lan giơ cao súng lên trời reo hò mừng rở. Trung tá Bình chậm rải đi qua chiếc cầu chông chênh theo sau người lính có vẻ như cận vệ. Khi hai người đưa tay cùng chào và bắt tay nhau, Tùng nói với Bình :” Vấn đề an ninh trên tàu bây giờ rất cần thiết. Đề nghị anh tập họp lính của Tiểu đoàn anh. Người nào mình không nhận diện ra đuợc thì tước vũ khí cho an toàn, kế cả những người mang cấp hiệu sĩ quan. “ Bình gật đầu tán đồng. Từ đó, cuộc chuyển tàu tuy chậm nhưng an toàn và bình lặng. Boong tàu chật cứng như nêm. Một người mặc quân phục không mang cấp bậc đang dìu người đàn bà trẻ đẹp, dừng lại chổ Tùng đứng đưa tay chào rồi nói :” Xin Thiếu tá đưa giúp vợ tôi vào trong. Hai ngày rồi cô ấy không đái ỉa đuợc.” Anh ta liền nói thêm :” Tôi là Y sĩ Trung uý Dân của Quân Y viện Đà Nẳng .” Bất giác Tùng nhìn người đàn bà đáng thương, nói :” Ông chờ cho chúng tôi chuyển hết hành khách rồi tính sau.” Dân chúng và lính tráng lẩn lộn, lần luợt qua tàu. Chờ cho đến lúc xong đâu đấy, Tùng quay người đi vào trong, không nhớ hai vợ chồng người Y sĩ trẻ. Chợt từ trong đám đông lố nhố dưới sàn tàu, một cô gái đứng lên đưa tay vẩy gọi. Tùng dừng chân , cúi người xuống chờ nghe. Cô gái nói giọng Bắc vừa đủ nghe :” Hai ngày trên xà lan, em chịu không nổi nửa. Anh giúp cho em vào bên trong một lúc thôi. Cô trông chạc 18. 19 tuổi. Nét mặt tái nhợt, mệt mỏi.Tóc để dài chấm lưng. Chắc còn đi học. Tùng chưa kịp trả lới, cô nàng quay sang chì vào người đàn ông lớn tuổi, nói :” Đây là Bố em và đây là hai anh trai của em.” Một người nói khẩn khỏan :” Ông giúp hộ cho em nó vào buồng tàu. Ngoài này …” Tùng lần chần nhìn quanh. Một lúc sau, Tùng quyết định chồm người xuống đưa tay kéo cô gái lên. Nhờ sức đẩy của hai anh trai, cô gái leo lên được chổ đứng của Tùng. Không nói gì, Tùng ra hiệu cho cô gái đi theo. Tùng nhường chổ nằm của mình trong phòng ngủ của Sĩ quan đoàn viên trên tàu. Ít nhất cô gái cũng có chổ đi ngòai kín đáo. Thêm một ngàu lênh đênh dọc hải phận Miền Trung. Tùng cũng không kịp hỏi tên người con gái trẻ. Có lẻ cô nàng chỉ độ tuổi học lớp 11,12. Người Bắc di cư vào Nam năm 1954, tóc còn để dài buông xuống ngang lưng. Hình như Tùng có nghe cô gái kể người mẹ và chị bị rớt lại ở bài biển Non Nước trong cơn lỗn lọan của cuộc di tản. Tùng hết ngồi lại đứng tựa vào phần chổ tương đối còn rộng rải, gần Đài chỉ huy của chiếc tàu. Đầu óc căng thẳng. Tùng suy nghĩ miên man. Cuộc chiến này rỏ ràng sắp đến hổi kết thúc. Hồi kết thúc này chấm dứt chấm dứt cuộc chiến tranh khốc liệt đổ lên đầu người dân Việt vô tôị. Hồi kết thúc này có lẽ cũng cắt ngang đời binh nghiệp gian truân của Tùng. Mười năm trước đây, Tùng đã ngả xuống trong mặt trận Bình Giả, đánh dấu giai đọan bùng nổ của cuộc chiến tranh được gọi bằng nhiều tên nhất trong quân sử thế giới. Đến nay, Tùng linh cảm như mình đang chứng kiến trận chiến cuối cùng ác liệt và dử dội hơn bao giờ hết. Tùng và các đồng đội còn đứng vửng hướng mủi súng về phía quân thù. Nhưng đàng sau lưng, hình như tất cả đã sụp đổ đến độ tàn nhẩn. Chưa lúc nào Tùng thấy cô độc và lẻ loi giửa đám đông cả ngàn người, vừa lính vừa dân chen chúc trong chiếc quân hạm này.

Chỉ có đám lính của Tùng vẩn vô tư. Thỉnh thoảng trong ngày, đệ tử Sơn ghé đến mang món ăn gì đó cho người Tiểu đoàn trưởng. Sơn bảo em bắt giò đuợc đầu bếp cho Sĩ quan dưới tàu.” Đại bàng ráng ăn để lấy sức “. (Đại bàng là danh hiệu của TĐT/ TQLC)

Bây giờ, Tùng mới hiếu ra chử “Sức” ý nghỉa như thế nào. Như trong bài văn điếu đọc trong lễ Truy điệu các chiến sĩ trận vong trong ngày mãn khóa, ở trường Võ Bị ..”Chí những mong tiến bước nhưng sức không kham nổi đọan đuờng….” Chưa bao giờ Tùng thấy sức lực của minh mòn mỏi như thế này.. Vào quá nửa đêm về sang, cô gái trẻ tìm đến chổ Tùng, lặng lẻ ngồi xuống bên cạnh. Khi Tùng quay lại đưa mắt dò hỏi, nàng nói nhỏ nhẹ :” – Sao anh không xuống dưới nằm ngủ một lúc cho lại sức ?” Bất giác, Tùng cầm lấy bàn tay nhỏ xíu, mềm mại của cô gái không nói gì. Nàng thủ thỉ tiếp lời :” Em đã thấy khỏe lắm nhờ đuợc anh cho vào ngủ trong phòng” Tùng vẩn nín lặng, không biết nói gì với nàng lúc này. Vợ con của Tùng vẩn còn an toàn ở Sài Gòn. Cô gái nói nhỏ :” Em chờ mải không thấy anh xuống nghỉ nên mới đánh liều tìm anh” Tùng nhìn nàng như muốn đọc tư tưởng của cô gái rồi nói :” Thôi cô xuống dưới đi. Để giường trống thế nào cũng có người chiếm mất.” Nàng có vẻ bất đắc dỉ chậm chạp đứng lên , luồn người xuống cầu thang sắt. Tùng còn nhìn thấy hai ánh mắt cô gái long lanh như hai giọt nước

Lệnh từ Sài Gòn buộc hải vận hạm HQ 401 phải cập bến Cam Ranh để đổ quân lên và trở lại vùng biển miền Trung. Lên bờ, Tùng gom nhặt hết đám quân lính tản lạc được khỏang nửa Tiểu đoàn. Tuy chiến tranh chưa đến nhưng không khí ở đây đã sặc mùi khói lửa do quân lính di tản từ từ vùng ngòai mang về. Tất cả có vẻ vừa hối hả vừa rời rạc, chậm chạp nặng nề. Đại tá Tư lệnh Phó Sư Đoàn bảo Tùng mang đơn vị tạm đóng quân ở lưng chừng đồi cát màu da cam, gần cầu cảng chờ lệnh. Thiếu tá Tùng uể oải bước ra căn nhà của Bộ Chỉ Huy 5 Tiếp Vận tạm làm Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn hành quân. Đám lính TQLC hỗn độn im lặng kéo theo chân vị Tiểu đoàn trưởng, dáng chừng mệt mỏi.

Không rỏ từ đâu và từ bao giờ, cô gái trẻ và người cha với hai người anh bám sát gót chân Tùng. Sau khi chỉ chỏ các Đại đội rải quân đóng tạm trên đồi cát, Tùng quay lại bảo Trung sĩ nhất Quận lấy poncho căn làm lều và lấy chiếc băng ca làm giường ngủ tạm qua đêm. Không ai nói ra nhưng rỏ ràng đám lính cận vệ của Tùng đã coi gia đình cô gái này như người nhà. Sơn Cà Lăm lại còn cho ăn mì gói. Tùng cố nuốt trôi xuống bụng. Khi đêm xuống, Tùng bảo cô gái nằm ngủ trên chiếc băng ca dành cho chàng. Tùng cột giây tấm võng ni-lông vào hai bụi cây gần đấy. Thêm một đêm mất ngủ. Tùng thấy cô gái cứ trở người ngồi dậy nhiếu lần trong đêm. Tùng không còn đầu óc và tâm trí đâu nửa để lần khân với cô gái. Ngoài kia, hai người bạn cùng khóa Võ Bị thân nhất của Tùng đã kẹt lại với đám quân sĩ còn sôi sục tâm cang. Viễn ảnh đen tối của tương lai đất nước như đã thấy rỏ trước mắt. Tùng nằm lịm đi trong suy nghĩ miên man.Khẩu súng M18 đong đưa dưới đầu vỏng.

Tùng bừng tỉnh dậy khi ánh sang đỏ lói của mặt trời rạng Đông phản chiếu rực rở trên vùng nước lặng như gương của Vịnh Cam Ranh. Cô gái trẻ nằm ngủ ngon giấc. Đầu cô nghiêng một bên mép chiếc băng –ca để mái tóc dài xỏa xuống gần chấm mặt đất. Gương mặt trái soan xinh xắn trông rất trẻ và trong trắng như thiên thần. Mủi thon và đôi môi nhỏ như chum lại vòi vỉnh. Buổi sáng trời thật trong mát rất yên tĩnh. Tùng nghe rỏ tiếng sóng nước vổ nhẹ lên bờ cát mịn. Lòng Tùng dịu xuống và chàng ưởn ngực hít mạnh không khí trong lành của buổi sáng trên bờ biển êm sóng. Tùng cuối xuống xỏ chân vào đôi giày trận, định xuống dạo dọc bờ nuớc. Khi Tùng vừa đứng lên dợm bước cô gái đã thức dậy lúc nào. Cô ngồi thẳng lưng, đưa hai cánh tay trắng nỏn lên vuốt sửa mái tóc. Đôi mắt chớp chớp như làm duyên. Tùng ngối xuống vỏng, lên tiếng nói :” Anh vẩn chưa biết em tên gì ?” Cô gái nhí nhảnh chỉ tay về phía ngực áo của Tùng, nói lảnh lót :” Nhưng em đã biết tên anh. Từ bé em đã thích con trai tên Tùng. Em là Thoa. Đặng Thị Thoa.” Tùng mải ngắm nhìn nàng không nói gì.

Bố em làm trong Toà Lảnh Sự Mỹ ở Đà Nẳng. Họ bảo gom gia đình ra bải biển Tiên Sa chờ lệnh di tản. Chờ mãi không thấy gì. Khi Việt Cộng nả pháo 130 ly , bố em kéo cả nhà chạy bừa xuống xà lan đang chuẩn bị tách bến. Người đông ơi là đông. Chen lấn nhau khủng khiếp. Mẹ và chị em bị rớt lại lúc nào không rỏ. Mải đến lúc xà lan ra khơi, bố em đi tìm quanh không thấy.

Nàng kể một hơi như không kịp thở. Đôi mắt long lanh. Tùng vẩn im lặng đứng lên quay lưng đi về phía biển. Thoa chạy theo chân trần. Mải đến lúc cùng sóng bước trên bờ, Tùng mới nói :” Tin tức cho biết một Lữ Đoàn Dù đã được đưa ra trấn đóng ở Khánh Dương, Nha Trang. Anh nghĩ Việt Cộng đã lấy từ Quảng Nam ra Đà Nẳng rồi. Nếu bố em có thân nhân gia đình nên rời khỏi nơi đây ra ngoài phố đón xe về Sài Gòn chờ xem tình hình ra sao rồi tính. Chiều hôm qua, anh nghe người ta sẽ gom quân TQLC đưa ra trấn giữ Phan Rang. Tình hình này sẽ rối lọan lớn, em nói với bố nên tìm đuờng về Sài Gòn càng sớm càng tốt. Thoa ngước nhìn Tùng gục gặc đầu như am hiểu. Khi quay lại chổ đóng quân, Tùng cầm lấy tay Thoa bóp nhẹ, nói :” Anh còn phải hành quân dài ngày” Thoa nép người vào một bên vai của Tùng, im lặng, rưng rưng như thổn thức. Tùng vào Bộ Tư Lệnh hỏi mượn chiếc xe Dodge lấy cớ cho lính đi mua thực phẩm ngoài chợ. Sau khi dặn dò T/S I Quận , Tùng bảo gia đình của Thoa leo lên xe. Tùng đứng lặng nhìn theo chiếc xe khuất sau đồi cát. Chừng một tiếng đồng hồ sau, Quận và Sơn hớt hải chạy về. Linh cảm có chuyện không lành, Tùng bước ra chặn hỏi :” Trung Sĩ nhất Quận có chuyện gì vậy” Sơn nói lập bập: Loạn ở ngoài Cam Ranh rồi, Đại Bàng ơi. Tụi nó bắn lung tung hết” Quận bình tĩnh đở lời :” Tụi em vừa cặp bến Xe Đò thì một đám lính mặc đồ Bộ binh chận bắn túi bụi. Tụi em nhào xuống xe vừa bắn trả vừa chạy. Tụi nó đông lắm. Có cả đứa mặc đồ Biệt động quân nửa. Tụi em phải bỏ chạy bộ về.”

Quận nhừng nói như để thở, rồi tiếp :” Tụi nó còn chặn bắn xe của một ông Đại Tá ở Bộ Tổng Tham Mưu mới ra từ Phi Trường.” Tùng bảo hai người lính trở về chổ đóng quân. Sơn “cà Lăm” vừa đi vừa chưởi thề :” ĐM. Không phải Thủy Quân Lục Chiến thì bỏ mạng sa trường rồi”. Tùng nghe không nhịn cười đuợc. Lính lúc nào cũng thế. Vô tư lạ đời. Không không biết số phận của gia đình Thoa ra sao. Chàng nóng ruột muốn ra quân.

Vào giửa trưa, lệnh cho gom quân lên xe Quân vận di chuyển sang Cầu cảng số 2 để lên tàu về SàiGòn. Không lẻ chỉ còn có Sài Gòn. Sài Gòn thượng vàng hạ cám. Sài Gòn ngắc ngoải thoi thóp. Trái tim Sài gòn như đã được bàn tay phù thủy mang đi mất. Sài Gòn không còn trái tim nửa. Chạng vạng chiều hôm ấy, mấy ngàn TQLC còn sót lại chen chúc trên Cơ xưởng hạm HQ 800 rời bến Cam Ranh trực chỉ Sài gòn. Nghe nói có mưu toan làm một cuộc đão chánh để lật ngược thế cờ. Ai làm gì thì làm, lính trận cũng bất cần. Đâu ai ngờ sau này rơi vào tay CS còn thảm khốc hơn nửa. Mải đến tối hôm sau, chiếc tàu Hải quân mới vào cửa Cần Giờ, lệnh từ Phủ Tống Thống buộc phải đổ hết quân TQLC lên Vũng Tàu. Lính tráng reo hò mừng rở như mở hội. Tùng uể oải đưa đơn vị về Hậu cứ. Tùng nhường cư xá cho vị Tư Lệnh tạm trú. Chàng và đám lính cận vệ quay quần trong mấy căn nhà khách, bên cạnh Câu lạc bộ của Tiểu đoàn. Tùng gọi điện thoại về Sài Gòn tin cho vợ biết đã về đến Hậu cứ nhưng bảo nàng đừng vội xuống Vũng Tàu vì tình hình biến chuyển quá nhanh, như ngọn lửa rừng cháy lan trước gió. Ngoài phố, nghe nói lính mặc đủ sắc phục di tản từ Miền Trung về với vũ khí trên tay đang thả rong ,sục sạo các ngỏ ngách. Đặc khu Vũng tàu vội ban bố lệnh thiết quân luật. Trong phòng ngủ, Tùng ngả vật xuống lịm đi trong giấc ngủ phủ chụp nặng nề. Ngày 4 tháng 4 năm 1975, Tùng đuợc lệnh tái tổ chức đơn vị với lính bổ sung và đem quân trấn đóng từ cấu Cây Khế ra Bải Dâu, dưới chân Núi Lớn. Những đợt di tản người gồm vả dân với lính tiếp tục đổ lên thành phố biển. Số người quá đông khiến thành phố phải căng dựng lều Quân đội ở sân vận động để giải quyết. Các biến cố xảy ra dồ dập. Đám lính di tản mất đơn vị vẩn vũ khí trện tay đã tạo ra bất ổn và biến động trong dân chúng. Rạng ngày hôm sau, Tùng đuợc lệnh đưa một Đại đội với Sĩ quan Tiểu đoàn phó mới bổ nhiệm lên trấn giữ cầu Cây Khế. Tùng cho lệnh tước tấy cả vũ khí tất cả các quân nhân lạc đơn vị đang bám theo xe đò về Sài Gòn. Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, súng ống tịch thu chất đống cao hơn xe chở khách.

Trên hệ thống máy vô tuyến đặt trên xe, Hậu cứ đơn vị cho biết có người cần gặp gấp. Gặng hỏi thì Tùng đưọc biết là gia đình Thoa từ Cam Ranh. Tùng bàng hoàng lên xe quay về Hậu cứ. Khi Tùng bước chân vào phòng khách, Thoa đã vụt tới ôm chấm lấy chàng và khóc nức nở. Xúc động trào lên nghẹn cổ, Tùng vổ vổ vào lưng Thoa không nói gì. Thoa đã chạy lấy sống, lạc mất cha và hai anh. Thoa đánh liều chạy theo đám đông, xuống ghe ở Cam Ranh rồi lên Vũng Tàu. Bây giờ nàng không có nơi nương tựa ngoài Tùng ra.Tùng thật sự lúng túng. Chàng đã dặn vợ đừng tìm xuống thăm ở Vũng Tàu.Nay bên cạnh Tùng lại xuất hiện một người con gái. Tình hình chiến sự rối ren, nóng bỏng từng ngày. Đơn vị nát tan. Bạn bè , đồng đội đã ngả xuống hay còn kẹt lại ngoài Trung không tin tức. Máu và nước mắt chan hòa. Tùng bào Sơn dọn cho Thoa một căn buồng bên dảy nhà tiền chế dành cho khách.Thoa có thể ăn ở Câu Lạc bộ đơn vị ngay kế đó.

Đến ngày đơn vị của Tùng được lệnh kéo quân lên tăng cường tuyến phòng thủ Long Thành và Hố Nai. Thoa xin đi theo để tìm đến nhà thân nhân ở Ngả ba Ông tạ. Tại ngả ba Tam Hiệp, khi dừng quân chờ xe Quân cảnh, Tùng dúi vào tay Thoa một ít tiền mặt và chận xe đò cho Thoa về Sài Gòn. Đám lính kháo nhau bảo ông Tiểu đoàn trưởng bị Đào nhí đeo. Sơn Cà giận dử cải chính nhưng chẳng ai tin.” Ổng nổi tiếng bay bướm ai mà không biết”. Sự thật bao giờ cũng tự nó phơi bày ra. Những ngày kế tiếp, Đầu óc Tùng ngày đêm căng thẳng, với tình hình biến động càng lúc càng bế tắc. Có hôm Tùng vội chạy xe về nhà. Khi đuợc hỏi ý kiến vế việc di tản theo những người Mỹ làm việc ở DAO, Tùng miển cưởng bảo vợ cứ lo đưa hai con theo. Chàng còn kẹt lại với đơn vị và lính tráng dưới quyền.Bỏ đi lúc này là đào ngủ. Bén nhạy với tình thế bên ngoài, vợ của Tùng đã chuẩn bị túi xách, tư trang để chạy.

Ngày 28 tháng 4, vợ Tùng lại chạy lên Hồ Nai năn nỉ chàng bỏ về để chạy với vợ con. Tùng cương quyết không chiụ và bảo vợ cứ yên chí đi trước với con. Vợ Tùng gạt nước mắt quay về.

Hai Sư đoàn VC đã áp sát Long Khánh, Trảng Bom. Ngay tại Hố Nai, Tiếu đoàn 6 TQLC đã chận bắn hạ hai chiếc xe tăng T54 ngay trên Quốc lộ I. Chúng khựng lại chờ viện binh.

Sáng ngày 30 tháng 4, Tiểu đoàn 4 TQLC của Tùng , theo lệnh của Đại tá Tư Lệnh Phó Sư Đoàn, lặng lẻ rút quân trên đuờng Quốc lộ I, từ Biên Hòa về Căn cứ Sóng Thần, Thủ Đức, trong lúc Dương Văn Minh kêu gọi “Buông súng xuống”. Không có cuộc chạm súng với VC trên đuờng.

Cuối cùng, Tùng chia tay với đơn vị, chua sót và đau đớn tìm đuờng về nhà ở Sài Gòn. Đệ tử Sơn cà lăm cũng chạy tìm đâu đuợc bộ quần áo thường phục sơ dài cho Tùng thay. Lận khẩu sung lục Colt sau lưng, Tùng đi bộ lần ra Quốc lộ I. Trên đường xác những người lính rải rác với quân phục còn nguyên trên người chắc do bọn du lích VC sát hại. Nhưng Tùng chưa thấy bóng dáng bọn quân chính quy VC đâu cả. Thỉnh thoảng có vài tên mặc thường phục với băng tay đỏ phóng xe Jeep Quân đội như cảnh ngày Đão chánh 1 .11.1963. Sau này, Tùng mới biết đó là bọn “cách mạng 30.4”.

Đang lầm lủi trên đuờng, Tùng giật thót người khi nghe có người gọi tên chàng. Không quay lại, Tùng cứ lờ bước đi. –“ Anh Tùng ! anh Tùng. Thoa đây !” Tùng sửng sờ quay lại. Cô gái xác xơ đứng lặng đấy, tuí hành lý nhẹ tênh một bên tay. –“ Em chạy tìm anh suốt sáng từ Biên Hoà về đây “ _” Sao bảo cô về Sài Gòn “ – “ Vâng, nhưng em lên tìm anh từ hôm qua ở Hố Nai cơ.”

Tùng hết sức bối rối, tưởng muốn ngả quỵ xuống đuờng. Ôi ! đất nước, anh em, bạn bè, đồng đội ! Tương lai nay đã mù mịt. Đi thêm một đổi đuờng rồi Tùng đón xe Lam ba bánh. Thoa ngồi sát bên Tùng trong thùng xe chật ních hành khách. Mải đeo đuổi những ý nghĩ quay cuồng trong đầu, chiếc xe dừng lại ở đầu cầu Bình Lợi từ lúc nào. Tùng ngoái đầu nhìn ra thấy thấp thoáng tụi “30 tháng 4” với sung M16 nhặt đâu đuợc, xăng xái chận xét hành khách. Tùng lách người bình tỉnh bước xuống. Thoa líu ríu chạy theo. Khi đến gần chổ kiểm soát, Thoa bổng nhiên ngả quỵ xuống đuờng rên rỉ. Tùng không biết làm sao vội cúi người xuống đở cô bé dậy. Có giọng hách dịch hỏi :” Ê, anh kia đi đâu. Đưa giấy tờ coi!.” Thoa ra vẻ đau đớn, nói :” Mấy anh ơi, em bị bệnh nặng. Chồng em phải đưa em xuống bệnh viện. Ối ối ! đau quá.” Tùng suýt phì cười vì màn kịch đóng quá khéo léo của Thoa. Một tên nhỏ người mang băng đỏ xua tay nói :” Đi đi ! Lẹ lên. Đoàn xe “Cách mạng “ sắp tới rồi. Không qua cầu đuợc nửa.” Tùng cúi xuống đở ngang lưng của Thoa cố bước nhanh theo đám đông. Tùng quyết định đưa Thoa về bến xe Miện Đông bên xa lộ Biên Hòa sau đấy. Tùng không khỏi xúc động khi thấy Thoa làm liều cứu chàng. Trên đuờng Thoa nói nhỏ bên tai Tùng :” Em sợ chúng bắt anh. Nếu biết anh là Sĩ qua TQLC chúng không tha anh đâu.” Tùng ngập ngừng hỏi Thoa :” Sao em lại muốn cứu anh ?” Thoa đáp không suy nghĩ :” Anh đã từng cứu em trên tàu cơ đấy”

Giản dị quá. Chỉ có thế thôi. Sau Tùng cứ quay quắt, nghĩ ngợi mông lung. Sống hay chết đều có số phần cả. Ở bến xe Miền Đông, Tùng đưa Thoa tìm bải đậu xe Đò đi Đà Nẳng. Chàng dúi một nắm bạc giấy 500 ,còn dấu trong túi quần, vào túi xách của Thoa và dặn nàng hảy về lại Đà Nẳng với mẹ và chị. Có thể gặp lại bố và hai anh. Chàng tin tuởng VC còn chưa kiểm soát trên đuờng Quốc lộ I. Thoa cứ dây dưa , vùng vằng mải nhưng Tùng bảo anh phải về với vợ con. Thế là Thoa miển cưởng cúi đầu lên xe. Đứng chờ cho xe khởi hành, trong đám đông hành khách nhốn nháo, Tùng nhìn lên thấy Thoa như đang khóc. Tùng không sao cầm được lòng. Đôi mắt chàng đã cay sè.

Tứ đó đến nay, Tùng không hề gặp lại Thoa, Đặng Thị Thoa.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn