HOA BÌM-BÌM DALAT * Nguyễn-Quang-Tuyến

06 Tháng Tư 201312:00 SA(Xem: 55075)

MỘT CHÚT GÌ …

 ĐỂ NHỚ DALAT

  Bao năm truớc, có một lớp nguời đã sống, đã mơ mộng, đã ngẩn ngơ rạo rực,

 đã biết yêu …nơi thành phố Dalat này. Nơi đó, đã cho họ bao nhiêu là nhớ thuơng

 khắc khoải, bao nhiêu kỉ niệm thiết tha riêng tư. Giờ đây, dù đang sống trong thành phố ấy,

 hay sống nơi chân trời góc bể nào…vẫn miên man nhớ nhớ khôn nguôi về Dalat.

 Ai cũng ngở như mất mát một cái gì, không gọi đuợc bằng tên, giử lại đuợc bằng hình bóng .

 Rồi hờn tùi như bị tình phụ, rồi chua chát thấy mất mát, thấy bị ruồng bỏ ngay trên chính

 nơi chốn mình hết lòng yêu thuơng !! Than van, nuối tiếc để làm gì? 

 Lũ chúng ta nay tóc đã pha suơng, ai muốn cùng lão chậm buớc trên đuờng xưa Dalat

 gọi gió, gọi suơng , gọi con hẽm nhỏ, gọi dốc đá rêu phong …chập chờn nhớ nhớ,

 quên quên… có còn chút gì cho tôi nhớ lại Dalat của tôi ?

 Nguyễn-quang-Tuyến


 HOA BÌM-BÌM DALAT


Tôi, sống ở Dalat cũng gọi là lâu, trên năm muơi năm rồi, đi đâu loanh quanh rồi cũng về Dalat đôi ngày cho đở nhớ, rồi đi. Mùa này tháng 3, trời Dalat buổi sáng nắng trong ngập tràn, vào xế xế trong cái nóng hầm hập mù mây và suơng, âm u buồn mà “ không biết vì sao lại buồn”. Đây là mùa của dây bìm bìm Dalat. Dây bìm, trong “ dậu đổ bìm leo “, nó “tiểu nhân” đến vậy, chỉ chờ ngừoi quân-tử thất cơ là chồm lên leo lên đầu, lên cổ; vậy mà khi dây bìm về Dalat nó lại xinh xắn và thanh cao hẳn!!. Chắc hẳn cái dây bìm trong tục ngử đó không phải là cái dây hoa bìm bìm đẹp hồn nhiên, ngây thơ trong thành phố thân thuơng Dalat.

Ai đã từng gắn bó sống với thành phố ẩm uớt suơng mù này lâu dài hẳn không thể quên đuợc lòai dây hoa quấn quýt trong hoài niệm này. Nó vung vải, rải rác khắp nơi nơi trong thành phố,trên vách đá ta- luy rêu phong, bờ rào ẩm mục, các cây khô mục lăn lóc nằm đâu đó bên góc đuờng đi …dây xanh xanh oằn mình trong suơng lạnh lăn lỏi bò, bám ,leo …và khi nắng ấm mùa xuân đến cũng là lúc màu tím thơ ngây rộn rả, hả hê cuời khắp nẻo phố Dalat như mấy cô gái trẻ thôn trang chạy ùa, tay trong tay cuời vui trong nắng sớm vụ mùa . 


hoa_bim-bim_dalat-large-content


Mùa mưa lất phất lạnh, mù sương, chẳng thấy một bông hoa bìm- bìm nào; dây bìm- bìm nảy nở, âm thầm bò chằn chịt như đội quân du kích âm thầm bò leo, len lỏi trên vách đá ta-luy, hàng rào, dậu đổ… dây cứ lặng lẽ chui rúc leo, chẳng ai thèm lưu ý. Những năm sáu, bảy muơi của thế kỉ truớc, chiến tranh tràn lan khắp nẽo, để ngăn chặn ngừoi ta nhập luới B40 vây quanh các công sở, đồn bốt, thế là trải thảm đón chào bìm- bìm Dalat: bìm bìm thỏa thuê bám vào luới sắt tạo nên giải khăn tím ngây thơ quanh đồn bốt chào đón nắng xuân. Dalat vẫn lãng mạn, vẫn đẹp tràn mơ mộng, vẫn khóat áo tím bìm–bìm ngây thơ lả lơi mặc cho sự tàn khốc của chiến tranh !

Khi mùa Noel giá lạnh qua đi! Rồi Tết đến, rực rỡ trăm lòai hoa đủ trăm hồng ngàn tía như anh đào, hồng nhung, phù dung, trà mi, tường vi, hải đường… đua nhau khoe sắc. Tháng giêng bớt lạnh, bớt mù sương vào buổi sáng , bầu trời trong xanh và nắng trong veo nhảy múa, rạng rỡ từ tinh mơ cho đến xế chiều. Đó là thời gian của bìm bìm trổi dậy, lớp lớp tỉnh giấc sau giấc ngủ mù mịt, ướt át mùa đông. Cả một trời tím thơ ngây xôn xao túa ra, chạy ùa từ ngỏ hẻm nhỏ, rào thưa, gốc cây, góc tối… xăm xăm ùa ra chào nắng mới. Ngàn hoa bìm–bìm tím đon đả và thơ ngây làm sao! Không biết làm đỏm dáng như hồng, đào, tường vi… mấy cô bìm bìm, như đám đông dựa vào nhau mà nhí nha, nhí nhảnh, như đám nữ sinh cấp hai, cột áo dài thắt ngang lưng, tung tăng nhảy chân sáo, chơi đánh đáo!!!

Đã cuối xuân,khi mọi lòai hoa đã tàn, là lúc bìm bìm Dalat rộn ràng đẹp làm sao! Tím bìm- bìm Đà Lạt không là tím Huế, màu tím Huế sậm tối hơn, màu u uẩn buồn của cô nàng đứng tuổi. Tím bìm-bìm Đà Lạt là tím nhí nhảnh học trò, gắn liền với tuổi học trò, trên lối đi vơ vẩn đến trường. Du khách phương xa đến Dalat, thường háo hức với những tảng màu rực rỡ đập vào mắt, thường ngẩng cao nhìn rừng thông xanh, nhìn mây trắng bàng bạc trôi, ít ai chú ý dưới lề cỏ, bên vách đá, lối đi với ngàn ngàn, triệu triệu cánh hoa tím quấn quít bên chân. Chỉ có những cô cậu học trò, trên tay cặp sách, vén cao gấu quần, lân la bên lề cỏ, lối đi bắt một cô nàng tím tím trên tay mặc tình mà mơ mộng! Mặc tình mà thả ước mơ bay chập chờn, tím biếc cả trời.

Khi trời chiều, mùa này sương xuống sớm, ánh sáng lên cao dần nơi chóp ngo xanh, là lúc bìm bìm rủ xuống, xấu đi, núp trong mảng lá xanh chờ nắng sáng mai để tiếp tục khúc hoan ca một trời màu tím đang dang dở!

Hoa bìm-bìm đẹp là cái đẹp đám đông, một đám hoa đẹp, một mảng màu, không tách ra một cánh hoa đơn lẻ, nó là” một đám xuân xanh” (Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi –Thơ XD), hoa bìm-bìm cười đùa rộn rả, trong vắt …không như là cánh hoa hồng giống một nàng thiếu nữ một mình, ngẩn ngơ cừời e- ấp bên song, chờ yêu.

nqt__hoa_bim_bim_1-large-content

 Nhớ xưa …

…..nhớ ngồi trên phòng học tầng hai, lớp 12B1 ban Tóan trường Trần-Hưng-Đạo, mơ mộng nhìn ra cửa sổ, bờ ta-luy đá, hoa bìm bìm bám thành vách xanh, hoa tím rộn ràng cười cợt ngòai khung cửa, thấy hoa như đang rộn ràng nở trong phòng học bên cạnh, bên ấy có cô nàng Bùi- Thị- Xuân học nhờ 12A hay quàng khăn tim tím như màu bìm- bìm… nhiều đêm thuở ấy, hoa bìm bìm tím ngập tràn giấc mơ …

…. nhớ, giảng đường Minh-Thành ở Đại Học Đà Lạt, trong giờ Triết-Học Nhập Môn, ngồi mà vẩn vơ nhìn ra ngòai cửa, hoa bìm bìm tím xen cỏ tranh bò lên bậu cửa… Trên bục thầy Nguyễn-Khắc-Dương, nguời suốt đời sống như thầy tu, đang “khắc khổ” cau có giảng về Tình yêu, về phân tâm, về Libido của Freud. Bàn trên cùng, cô La-vang ngẩng cao cổ, tóc xõa dài, với một nơ len tím như hoa bìm-bìm “ nghiêng nghiêng sầu”!

.… nhớ, khi dạy văn và triết Truờng Văn-Học, tôi đứng trên bục gỗ dạy Kiều cho cả trăm khuôn mặt các em học-sinh ngẩn ngơ nghe thầy giảng …tôi mãi nhìn hàng cửa sổ lưới sắt do Thầy Hiệu Truởng Chữ-Bá-Anh cho xây dựng, hoa bìm-bìm tím đã nở lốm đốm trên khung cửa như có cô hàng xóm trong liêu-trai cừơi rúc rích tò mò nhìn qua bên thư phòng kẻ sĩ nghèo đang bình-văn bên “ngọn đèn khi tỏ khi mờ, khiến ngừoi ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầu ... Kiều)

Tôi nhớ… tôi nhớ… mỗi chúng ta …cùng nhớ: Cả trời bìm-bìm tím Đà Lạt, vẫn âm thầm bò, âm thầm nở, âm thầm tàn tạ đã mấy mươi năm qua và nhiều năm sau nữa…

Bìm bìm Đà Lạt vẫn vậy, gió mưa Dalat vẫn vậy, Dalat vẫn vậy … mặc cho ai bày cuộc bể dâu?

nqt__hoa_bim_bim_2-large-content


 NGUYỄN-QUANG-TUYẾN

 ( Dalat-Tháng 0302013)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn