Sương Mù Đã Bỏ

04 Tháng Ba 201312:00 SA(Xem: 138854)
Sương Mù Đã Bỏ Đi
(Nhớ về một thành phố núi giờ đây đã vắng bóng sương mù)

Mây ép lệch đường trăng,
Đêm gieo bước nhọc nhằn.
Sương mù lăn xác cỏ,
Đèn phố nhỏ loăng quăng.

Ngõ hẹn thoáng bâng khuâng,
Chuông chùa lắng giọng ngân,
Phất phơ lần lối học,
Đầu dốc rẽ phân vân.

Đại Học Xá xôn xao,
Hương thông quến ngọt ngào,
Kẻ bên rào đứng ngóng,
Người dõi bóng nôn nao.

Khói thuốc thẹn thùa bay,
Mắt lồng mắt ngất ngây,
Bờ môi say lắp bắp,
Tay nén chặt bàn tay.

Sương dầm ướt tóc mai,
Sương buốt tím đầu vai,
Sương rắc phai màu má,
Sương tôi rã vết giày.

Chân day nhẹ ánh đèn,
Dìu dịu nhạc đêm đen,
Đường khuya quen gót lẻ,
Sầu lặng lẽ mon men.

Mong manh khúc nhạc tình,
Nghèn nghẹn ước ba sinh.
Bập bềnh sương mở lối,
Chân bối rối đăng trình.


Dạn dày lửa chiến chinh,
Từ giã kiếp thư sinh,
Giày đinh xông khói trận,
Màu khổ hận lung linh.

Đau thương cuộc đổi đời,
Người lũ lượt ra khơi,
Sương cũng rời phố núi,
Lủi thủi trốn theo người.

Nanh vuốt kẻ nội thù,
Giết trọn mảnh trời thu,
Chốn lao tù khắc nghiệt,
Biền biệt bóng sương mù.

Mênh mông nỗi chán chường,
Thành phố núi không sương,
Giờ phô trương chói lọi,
Như gái gọi quen đường.

Hồ khô lạnh xác rong,
Thú lạ lấn rừng thông,
Mây trông chờ gió biển,
Thầm tính chuyện xa dòng.

Khách trần dạ ngổn ngang,
Buồn nhớ giọt sương loang,
Lang thang lầm lối cũ,
Hoài niệm đổ tang hoang.

Hoa tàn khóc ly biệt,
Cây uất ức thầm thì:
Chẳng còn gì nữa cả,
Khi sương đã bỏ đi


Cali, 9/2011
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn