Thơ Việt Trang

30 Tháng Bảy 201112:00 SA(Xem: 34586)

 Thơ Việt Trang

rose_w5-large-content












HOÀI NIỆM MẸ


 Lòng còn mãi vọng tiếng à ơi

 Của mẹ ru con khản cả lời

 Năm tháng ngây thơ con chẳng biết

 Nắng mưa tần tảo mẹ không lời

 Ngọn đèn hiu hắt chìm theo gió

 Chiếc lá vàng khô rụng giữa đời

 Úp mặt vào tay con đẫm lệ

 Xót xa thương mẹ vắng môi cười

 

 Khó nguôi thương nhớ lệ châu tràn

 Áo hiếu bông hồng cũng rã tan

 Lặng lẽ mẹ đi về cõi tịnh

 Bồi hồi con ở lại trần gian

 Buồn vui bên mẹ bao khuây khỏa

 Ấm lạnh cùng con những chứa chan

 Thao thức đêm buồn vầng nguyệt xế

 Trời xa thanh tịnh bóng mây vàng.

 

HOÀI PHỤ

 

Cậu đi rồi mất cậu ngàn năm

Một nửa đất trời bỗng tối tăm

Vân thọ quan hoài sầu khó cạn

Hồng trần mộng đoạn lệ khôn cầm

Ngày đêm trông nhớ chưa đoàn tụ

Mưa gió đau buồn vội cách ngăn

Phụ tử tình thâm đành vĩnh biệt

Mình con thương cậu mãi trong tâm

 

HOÀI PHỤ MẪU


 Hoài phụ lòng con ngấm lệ thương

 Buồn ghi trong dạ có ai tường

 Nếp đời thanh bạch gương từ tốn

 Cuộc sống nho phong tiếng nhẹ nhàng

 Bạn hữu kết giao vui tứ hãi

 Gia đình cư xử đẹp tam cang

 Một vòng nhân thế đi gần trọn

 Bóng hạc bay về cõi viễn phương

 

 Bỗng dưng như gió tạt mưa trào

 Nhớ mẹ lòng con nặng xiết bao

 Đỉnh Thái mây xa bao lệ đẫm

 Nhà Huyên sương phủ lắm niềm đau

 Nhìn con say ngủ trong nôi ấm

 Tội mẹ ru hời khản tiếng rao

 Chín tháng mười ngày ơn dưỡng dục

 Ngậm ngùi thương tiếc động trời cao.


Việt Trang Dalat
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn