NGUYỄN ĐỨC QUANG, NGƯỜI YÊU TÔI BỆNH * PHAN NI TẤN

20 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 36563)

NGUYỄN ĐỨC QUANG, NGƯỜI YÊU TÔI BỆNH

dsc00749-large-content


A ha! Ê hê!
Sáng nay nghe tin người bạn già của tôi
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang vừa bị đứt mạch máo não
nằm mê mang như cây đàn vừa đứt một dây trầm

Sáng nay chính câu thơ tôi thả bay trong nắng
hỏi tôi còn nhớ từng ngày xưa
Ừ thì nhớ người du ca muôn thuở
người du ca của mọi người, của cả nắng và mưa

Trời sinh anh ra đôi chân lặn lội
đi tác động khắp nẻo quê hương
bản du ca mở ra những con đường đất
gọi người về sống với yêu thương

Trời sinh anh ra một đôi môi hát
tiếng hát bay xa đến tận lòng người
nhìn vào câu ca đã trông thấy phố
thấy cả nông thôn nhà máy vươn mình

Câu anh hát mọi người cùng hát
hy vọng vẫn vươn lên như khói lan xa
hát khúc du ca mắt người thắp lửa
sáng trong lòng cứ mãi hắt ra

Đẹp đến nỗi em bé đánh giày bên hè phố cũng biết hát
chị bán lạc soong nghe cũng nở môi cười
anh xích lô hát bằng đôi chân chở khách
chị nông dân thắm tháp khúc tình người

Đẹp đến nỗi cây lúa thở ra khói trắng
cũng biết kêu và hát ngêu ngao
em rót câu ca chị gặt khúc hát
người gọi người trên một phong trào

Đứng cạnh người nghệ sĩ du ca
ôm cây đàn cùng cất cao tiếng hát
câu thơ tôi ngày xưa cũng trôi theo dòng nhạc
trái tim xanh thắp lửa niềm tin

Sáng nay lục lại ngày thơm trang bản thảo
thấy dòng đời lặng lẽ trôi qua
thấy máu nhỏ xuống nền bệnh viện
loan thành tin ngưòi nằm bệnh phương xa

Nghĩ mà giận người bạn già thiệt ngặt
giận mà mong anh bạn sớm được bình an
thức dậy lần này chẳng còn ai thèm nghe anh hát
mà chính lần này chúng tôi hát anh nghe

Này huynh trưởng, này bạn gìà, bạn lớn
là người yêu của mọi đồng bào
đất nước lâm nguy như người lâm trọng bệnh
vẫn còn nghe văng vẳng khúc hư hao

Nghe gì đây – khà khà… nghe tôi hát bản du ca cuối cùng:
“Nguyễn Đức Quang, người yêu tôi bệnh”

PHAN NI TẤN
15/02/2011

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn