Vĩnh Biệt Bà Việt Trang

05 Tháng Tám 201712:42 CH(Xem: 521)

images8
Vĩnh Biệt Bà Việt Trang

 

Thôi!  Không còn ai nữa!  Đà Lạt hết người thân, người già nhất, ân nhân của tôi…vừa nhắm mắt!

Bà Việt Trang vừa mất (*)!  Đám mây cuối cùng tan…Ôi những buổi chiều vàng, nắng tàn rơi cuối ngõ…

Tôi hẹn lần hẹn lữa, ba mươi năm chưa về, thăm Đà Lạt, thăm quê, ba mốt năm tình nghĩa…

Tôi nhớ lắm bụi mía xanh um trước nhà Bà.  Bao nhiêu người đi qua Trần Nhật Duật đều ngó…

Một mình tôi được gỡ từng lá mía cầm chơi.  Ông Việt Trang từng cười tôi già như con nít…

Hỏi sao tôi chẳng thích:  giữa phố thấy nhà quê, thấy Phan Thiết tôi, kia, xa xôi đường xuống núi…

Nhớ Má tôi lầm lũi trên đồng mía, nắng, mưa.  Nhớ Huế nữa, ai vừa tuổi mới lên mười bảy!

Một thời xa xưa ấy, ba mươi năm ôi Trời! Hai Bác Việt Trang ơi…cảnh còn mà người mất!

Cái gì là Tổ Quốc?  Cái gì là Quê Hương?  Cái gì là Yêu Thương?  Cái gì là…nước mắt?

Bà Việt Trang vừa mất!  Chén cơm tôi cầm, rơi…Những hạt cơm rã rời, tôi nhặt từng hạt lệ…

 

Trần Vấn Lệ 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn