Tiếng hát buồn của người chưa quen…

05 Tháng Mười Hai 20164:04 CH(Xem: 2724)

                                         Tiếng hát buồn cngưi chưa quen…

 lá 2

Tôn-Nữ Mai_tâm

 

Đà Lạt chiều nay sương mờ trắng xoá

Đường dốc quanh co mặt hồ yên ngủ,

Tim cô đơn như khao khát tìm ai

Người trong mộng nàng chưa gặp bao giờ …

 

Hình bóng ai mơ hồ trong tim ngủ

Chập chờn ẩn hiện nửa tỉnh nửa say

Lòng âm thầm nàng nuôi nhiều mơ ước

U ẩn đâu đây với mối tình chưa biết…

 

Tim có say như khi ta nhấp rượu

Mộng có đẹp khi trọn một chử tình  

Vòng tay cho nhau không còn ảo tưởng

Người trong mộng nàng còn mãi đợi chờ …

 

Trong gió thoảng một chiều nhiều mây trắng

Tiếng hát của ai trầm bổng du dương

Như thoảng nhẹ trong bầu trời thanh vắng

Có thật không hay chỉ giấc chiêm bao…

 

 Tai lắng nghe chân lần theo tiếng hát

Bên kia đồi ghi ta vang thánh thót  

Bay vút lên từ căn nhà màu xám

Lá vàng rơi nhè nhẹ phủ đầy sân…

 

Bước lại gần tiếng đàn thêm réo rắt

Quyện trong sương mờ thổn thức ai oán

Ghé mắt nhìn xuyên qua cánh cửa sồ

Lưng chàng dựa bên cây ghi ta gổ…

 

Người chưa quen tóc rối đầu gục xuống

Tim tan chảy với giọng ca sầu đắng

Có chi mà tha thiết buồn nức nở

Gởi qua gió bay tỏa trong không gian…

 

Giọng hát buồn bên chiếc ghi ta củ

Tiếng đàn buông nhẹ ai oán  như than

Người chưa biết muốn gởi điều chi đó

Hãy quay lại nhìn cho trọn giấc mơ…

 

Lá vàng rơi bay theo cùng tiếng hát

 Ghi ta thánh thót lòng như chơi vơi

Chưa biết nhau mà tim như bay bổng

Trong mộng đẹp dệt những gấm cùng hoa…

 

Rồi một hôm tiếng đàn như thưa hẳn

Tiếng hát thoáng bay nhỏ dần trong gió

Người chưa quen ơi vùng lên thức dậy

Nuôi niềm mơ kéo dài qua ngày tháng…

 

Bước thật nhanh nhìn nghiêng qua cánh cửa

Trên phiếm đàn bàn tay ai yên nghỉ

Chiếc áo  đổ bên cây ghi ta cũ

Ngừng hết rồi tiếng đàn cùng tiếng hát…

 

Chiếc lá mùa Thu cô đơn trong gió

Rơi xuống cỏ như làn hơi ngừng thở

Tình tưởng chết nhưng tim còn lưu luyến

Nhớ người chưa quen với tiếng ca buồn…

 

Quay lưng bước lòng chợt như mất hướng

Muộn hết rồi…hối tiếc cũng như không

Thân xác trở về như cây cỏ vô tri

Mộng đã tàn…ta thật đã mất nhau…

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn