Đỉnh Dốc Sương Mù * Tuyền Linh

16 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 15796)
Tuyền Linh
ao_trang_a_8_31_12_237-large
 
Đỉnh Dốc Sương Mù
 
Trời bên đó Thu vàng còn ủ mộng?
Ở bên nầy Đông đã quấn khăn tang
Hai hàng cây se lá trụi bên đàng
Nắng nghiêng đổ rọi soi vùng ký ức
 
Vẫn con dốc Duy Tân dập dìu tha thướt
Áo học trò bướm lượn trổ đường hoa
Em có bao giờ nhớ Đà Lạt năm xưa ?
Hoa quỳ dại hai bên đường vẫn đợi
 
Đành quên sao những tháng năm phơi phới
Suối hẹn hò mây phủ bụi sương giăng
Đỉnh Langbiang nhìn xuống phố lên đèn
Chân vội bước sợ trễ giờ xưng tội
Chuông Nhà Thờ từng hồi như giục hối
Tay trong tay mà vẫn thấy chưa gần
Lời nguyện cầu em còn nhớ gì không ?
Đêm Thánh lễ nghe chùng đôi tâm sự
 
Ngày em đi phố phường như chết lặng
Vầng thái dương ủ dột một góc trời
Ghế đá công viên vắng cả tiếng cười
Hoa đào nở bỗng vàng màu ảo giác
Phố phường cũ tự dưng sao thấy lạ
Em đi rồi phố xá cũng buồn theo
Trường Bùi Thị Xuân mỗi sáng mỗi chiều
Ai gõ bước cho tình xanh ươm mộng
Chiều Thủy Tạ ai đợi chờ trông ngóng
Ngụm cà phê nghe thời khắc lạ thường
Lòng bồn chồn từng giọt nhớ giọt thương
Em chưa đến hay là em không đến ?
 
Cảm xúc ấy vẫn còn nguyên ký ức
Dĩ vãng kia đang thắp sáng trong hồn
Xin em về Đà Lạt một lần thôi
Nghe suối thác kể chuyện tình xa cách
 
Lỡ mai em về, anh mồ yên mả đẹp
Giot lệ tình có đẫm ướt khăn tang
Thì xin em nhặt một chiếc lá vàng
Đặt lên mộ anh thay vòng hoa tưởng niệm
Cũng xin em đừng buồn và đừng khóc
Cho hồn anh thanh thản giấc ngàn thu
Anh vẫn chờ em trên đỉnh dốc sương mù
Nơi chúng mình đã bao lần hò hẹn
 
  Tuyền Linh
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn